LIÊN KẾT GIỮA CÁC DOANH NGHIỆP DU LỊCH VÀ CÁC BÊN LIÊN QUAN TRONG PHÁT TRIỂN DU LỊCH TỈNH QUẢNG BÌNH: TIẾP CẬN PHÂN TÍCH MẠNG LƯỚI

Abstract

Nghiên cứu này được thực hiện nhằm phân tích, đánh giá thực trạng liên kết giữa các doanh nghiệp kinh doanh dịch vụ du lịch với, các đơn vị và tổ chức liên quan trong phát triển du lịch tỉnh Quảng Bình. Dựa vào nguồn số liệu điều tra và vận dụng phương pháp phân tích mạng lưới, kết quả nghiên cứu cho thấy mức độ liên kết giữa các doanh nghiệp và các bên liên quan vẫn còn thấp. Mặc dù được đánh giá là chủ thể trung tâm của mạng lưới liên kết nội bộ tỉnh Quảng Bình, nhưng các doanh nghiệp du lịch ở Quảng Bình chưa thể hiện vai trò trung tâm kết nối với các tác nhân bên ngoài tỉnh, mà phụ thuộc và chịu sự chi phối bởi các hãng lữ hành đến từ các trung tâm du lịch lớn ở Việt Nam. Giữa doanh nghiệp du lịch Quảng Bình và các hãng lữ hành quốc tế thiếu sự liên kết để thu hút khách du lịch quốc tế đến Quảng Bình. Chưa có sự gắn kết giữa các doanh nghiệp du lịch với các làng nghề truyền thống và các đơn vị quản lý di tích lịch sử, văn hóa ở trên địa bàn tỉnh Quảng Bình để phát triển và đa dạng hóa sản phẩm du lịch; các cơ sở đào tạo của tỉnh Quảng Bình đang mất dần vị thế trong mạng lưới liên kết với các doanh nghiệp để cung ứng dịch vụ đào tạo nhân lực du lịch.

https://doi.org/10.26459/hueunijed.v131i5A.6559

References

  1. Hoàng Văn Hoa (2019), Nghiên cứu chính sách, giải pháp và xây dựng mô hình liên kết vùng, tiểu vùng trong phát triển du lịch ở vùng Tây Bắc, Chương trình Khoa học & Công nghệ trọng điểm cấp Nhà nước giai đoạn 2013-2018: Khoa học và công nghệ phục vụ phát triển bền vững vùng Tây Bắc mã số KHCN-TB/13-18, Đại học Quốc gia Hà Nội.
  2. Augustyn, M, & Knowles, T. (2000), Performance of tourism partnerships: a focus on York, Tourism Management, 21, 341–351.
  3. Telfer, DJ. (2001), Strategic alliances along the Niagara Wine Route, Tourism Management, 22, 21–30.
  4. Tinsley, R., Lynch, P. (2001), Small tourism business networks and destination development, International Journal of Hospitality Management, 20(4), 367–378.
  5. Hwang, J., Jones, P., Westering, J. V., & Warr, D. (2002), Best Practice in Partnerships & Networks for SMEs in The UK Hospitality, Tourism and Leisure Industry, Profit through Productivity Report, 1, University of Surrey, Guilford.
  6. Nguyễn Thị Bích Thủy (2017), Hợp tác giữa các bên liên quan trong mạng lưới du lịch để phát triển bền vững tại điểm đến Đà Nẵng, Tạp chí Khoa học Đại học Huế: Kinh tế và Phát triển, 126(5D), 45–59.
  7. Baggio, R., & Scott, N. (2007), What network analysis of the www can tell us about the organisation of tourism destinations, Proceedings of the CAUTHE 2007, Sydney, Australia, 11–14.
  8. Fyall, A., & Garrod, B. (2004), Tourism marketing: A collaborative approach, Clevedon, UK: Channel View Publications.
  9. Dredge, D. (2006), Networks, conflict and collaborative communities, Journal of Sustainable Tourism, 14(6), 562–581.
  10. Nguyễn Phúc Nguyên, Nguyễn Thị Bích Thủy, Võ Lê Xuân Sang (2018), Ứng dụng phân tích mạng lưới nghiên cứu liên kết của các bên liên quan du lịch ở điểm đến Đà Nẵng, Tạp chí khoa học kinh tế, 6(01), 90–99.
  11. Lê Minh Tiến (2006), Tổng quan phương pháp phân tích mạng lưới xã hội trong nghiên cứu xã hội, Tạp chí Khoa học Xã hội, 9, 66–77.
  12. Freeman, L. C (1979), Centrality in social network: I. Conceptual clarification, Social.
  13. Slovin E. (1960), Slovin's formula for sampling technique, Retrieved on April, 30, 2019.
Creative Commons License

This work is licensed under a Creative Commons Attribution-ShareAlike 4.0 International License.

Copyright (c) 2021 Array